Từ facebook Robert Kiyosaki 
Các lệnh trừng phạt của Tây phương đã cắt đứt Iran khỏi mọi phương thức chuyển tiền thông thường trên thế giới.
Vậy làm thế nào một quốc gia đang chịu sự cô lập tài chính nghiêm trọng nhứt trong lịch sử hiện đại vẫn có thể có tiền để duy trì một cuộc chiến — đã kéo dài 19 ngày và vẫn tiếp diễn?
Dầu mỏ.
Không phải bán dầu. Mà là trao đổi dầu mỏ.
Đây là cách nó hoạt động trên thực tế.
Trung Quốc mua 90% lượng dầu xuất cảng của Ba Tư. Điều đó đã được xác nhận — bao gồm khoảng 11,7 triệu thùng dầu vẫn tiếp tục chảy sang Trung Quốc qua eo biển Hormuz ngay cả sau khi Ba Tư chặn tàu của tất cả các nước khác.
Trung Quốc đã mua số dầu đó với giá thấp hơn 8-10 đô-la một thùng so với giá toàn cầu — tiết kiệm ước tính tối thiểu 5,8 tỷ đô-la mỗi năm.
Nhưng Ba Tư không thể nhận tiền bán dầu bằng đô-la. Không thể nhận tiền bằng chuyển khoản. Không thể xử dụng bất kỳ kênh ngân hàng thông thường nào.
Vậy Trung Quốc đưa cho Ba Tư cái gì thay thế?
Theo tờ Wall Street Journal: đó là công việc xây dựng.
Phi trường. Nhà máy lọc dầu. Mạng lưới vận tải.
Các công ty Trung Quốc xây dựng hạ tầng cơ sở. Ba Tư vận chuyển dầu để trả tiền.
Một hệ thống trao đổi hàng hóa được dựng lên đặc biệt để né tránh các lệnh trừng phạt của Tây phương.
Và theo một thỏa thuận trị giá 5 tỷ đô-la, trước chiến tranh, được Reuters đưa tin: võ khí.
Hỏa tiễn chống hạm. Hệ thống phòng không. Phi cơ không người lái Kamikaze. Radar. Được cung cấp từ kho dự trữ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa (PLA).
Võ khí được đưa vào Ba Tư. Dầu được đưa ra cho Trung Hoa.
Giờ đây, đây là phần mà Do Thái hiểu:
Mỹ đã ném bom hạ tầng cơ sở quân sự của Ba Tư trong 19 ngày.
Nhưng Mỹ cố tình không động đến hạ tầng cơ sở dầu khí của Ba Tư.
Tổng thống Trump đã nói thẳng điều đó.
Mỹ đã oanh tạc các địa điểm quân sự trên đảo Kharg — nhưng không đụng đến các cảng dầu “vì lý do tế nhị”.
Luận lý (logic) của Mỹ: đừng phá hủy dầu mỏ. Duy trì áp lực quân sự. Tránh một thảm họa năng lượng.
Luận lý (logic) của Do Thái thì khác.
Do Thái không quan tâm đến giá dầu toàn cầu.
Israel muốn chấm dứt chế độ Ba Tư này.
Và Do Thái đã nhận ra: nếu phá hủy nguồn dầu khí của Ba Tư, bạn không chỉ làm tổn hại nền kinh tế của Ba Tư.
Bạn sẽ cắt đứt nguồn tiền của Ba Tư để mua võ khí của Trung Hoa.
Đó là điều tôi (“tôi”: là tác giả của bài viết này: Robert Kiyosaki ) đã nói trong vài ngày qua. Có lẽ Do Thái và Mỹ không cùng quan điểm về chiến lược?
Do Thái muốn điều này:
– Không có dầu chảy sang Trung Hoa.
– Không có nguồn tiền trả cho Trung Hoa.
– Không còn võ khí từ Trung Hoa nữa.
Đó là lý do tại sao Do Thái tấn công mỏ khí đốt tự nhiên lớn nhất thế giới, South Pars, vào ngày 18 tháng 3/2026.
Để cắt đứt chuỗi cung ứng.
Phản ứng của Trung Hoa đã xác nhận giả thuyết này.
Trung Hoa công khai lên án vụ tấn công vào South Pars.
Trung Hoa đã lên tiếng mạnh mẽ bất thường về việc bảo vệ hạ tầng cơ sở năng lượng.
Trung Hoa từ chối giúp Mỹ mở lại eo biển Hormuz.
Trung Hoa vẫn tiếp tục nhận dầu của Ba Tư trong suốt cuộc chiến trong khi tàu thuyền của các quốc gia khác đều bị tấn công.
Như tờ The Diplomat đã xác nhận: Sự can thiệp của Trung Hoa “kéo dài sự kháng cự của Ba Tư bằng cách nâng cao nhận thức tình hình của nước này.”
Một chuyên viên nghiên cứu của Hội đồng Đại Tây Dương (Atlantic Council) đã nói thẳng thắn: với việc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) kiểm soát tới 50% doanh thu xuất cảng dầu mỏ của Ba Tư — nguồn tiền đó “thực chất đang tài trợ cho các hoạt động quân sự của họ.”
Phá hủy dầu mỏ. Chấm dứt nguồn tài trợ. Chấm dứt nguồn cung cấp võ khí.
Đó là tính toán của Israel.
Và giờ đây, cuộc chiến năng lượng đã chánh thức bắt đầu.
Israel tấn công mỏ dầu South Pars.
Ba Tư tấn công mỏ Ras Laffan — xóa sổ 17% công suất sản xuất khí hóa lỏng (LNG) của Qatar trong 3-5 năm.
Bộ trưởng Ngoại giao của Ba Tư tuyên bố Ba Tư đã thể hiện “MỘT PHẦN sức mạnh của Ba Tư” và sẽ thể hiện “KHÔNG KHOAN NHƯỢNG” nếu bị tấn công lần nữa.

Trung Quốc là khách hàng mua dầu lớn nhất của Iran. Ảnh: X Screengrab










