
Sau vụ tấn công khủng bố tại bãi biển Bondi vào cuối tuần qua, chánh phủ Albanese đang gấp rút thúc đẩy một loạt cải cách lập pháp nhằm trấn áp phát ngôn thù hận và thắt chặt luật nhập cư để ngăn chặn những cá nhân có quan điểm cực đoan. Nguồn: AAP
AUSTRALIA – Chánh phủ Liên bang đã hoàn tất một thỏa thuận y tế, mang tính cách lịch sử trị giá 219 tỷ đô-la với các tiểu bang, trong một cuộc họp nội các toàn quốc, cam kết tăng thêm 25 tỷ đô-la để kiểm soát tình hình các nhà thương công và kiềm chế đà tăng chi phí của NDIS trong 5 năm tới. Trong khi cuộc họp được ca ngợi vì những cải cách, các chuyên gia y tế và Thủ Hiến các tiểu bang cảnh báo rằng, cần phải đầu tư thêm để đáp ứng nhu cầu y tế của đất nước.
Chánh phủ Liên bang đã đạt được một thỏa thuận mang tính bước ngoặt, về chăm sóc sức khỏe với các tiểu bang.
Sau một cuộc tranh chấp kéo dài giữa chánh quyền tiểu bang và liên bang, chánh phủ liên bang cam kết chi 25 tỷ đô-la trong vòng 5 năm, cho các tiểu bang và vùng lãnh thổ, để giúp điều hành các nhà thương công và kiềm chế đà tăng chi phí của Chương trình Quốc Gia Bảo hiểm dành cho Người Bị tật – NDIS.
Con số này tăng so với 23 tỷ đô-la được đề nghị trước đó, sau cam kết năm 2023 của Liên bang, về việc tăng tỷ lệ tài trợ cho nhà thương lên 42,5% vào năm 2030 và 45% vào năm 2035.
Thủ tướng Anthony Albanese đang mô tả thỏa thuận này như một cuộc cải tổ lịch sử, vượt xa các cam kết trước đây của liên bang.
Thủ tướng Albanese nói, “Thỏa thuận này đại diện cho một, trong những cuộc cải cách quốc gia quan trọng nhất trong lịch sử. Là một phần của thỏa thuận này, Chánh phủ Liên bang sẽ cung cấp thêm 25 tỷ đô-la cho các nhà thương công, nâng tổng số tiền lên mức kỷ lục 219,6 tỷ đô-la trong 5 năm tới. Đây là khoản tài trợ bố túc gấp ba lần, so với thỏa thuận 5 năm trước đó, dưới thời chánh phủ Morrison. Chúng tôi cũng cam kết hợp tác, để cải thiện và làm cho NDIS bền vững hơn. Chúng tôi muốn mức gia tăng trong tương lai, ở mức 6% hoặc thấp hơn, và đã đồng ý cùng nhau hướng tới mục tiêu đó.”
Thủ tướng Albanese cho rằng, việc mở rộng dịch vụ thanh toán trọn gói và chăm sóc sức khỏe ban đầu, là bằng chứng cho thấy, sự hồi sinh mạnh mẽ của mạng lưới an sinh y tế quốc gia.
Thủ tướng Albanese nói, “Hiện nay có 3300 trung tâm y tế được thanh toán trọn gói. 1300 trong số đó là mới, kết quả trực tiếp của việc chúng tôi tăng gấp ba lần, khoản khuyến khích thanh toán trọn gói. Ngoài ra, chúng tôi đang mở 92 phòng khám sức khỏe tâm thần Medicare, cung cấp thuốc giá rẻ hơn cho mọi người dân Úc, và thực hiện những cải cách chăm sóc người cao tuổi quan trọng nhất, mà bất kỳ chánh phủ nào đã thực hiện trong thế kỷ này”.
Trong khi đó Tổng trưởng Y tế Mark Butler cho biết, hệ thống nhà thương đang ở điểm giới hạn.
Tổng trưởng Mark Butler nói, “Áp lực thực sự lên hệ thống nhà thương, cũng như trên toàn bộ hệ thống chăm sóc sức khỏe và xã hội, do dân số lão hóa gây ra”.
Trong nhiều năm, các tiểu bang và Liên bang đã bị cuốn vào một cuộc giằng co tài chánh đầy căng thẳng.
Chánh phủ Liên bang đã tự mua cho mình một năm gia hạn, nhưng thời gian đang trôi nhanh, với thỏa thuận nhà thương công tạm thời dự kiến sẽ hết hạn vào tháng Sáu.
Peter Breadon của tổ chức tư vấn Grattan Institute giải thích, sự va chạm về mặt tài chánh cốt lõi là điều đã gây căng thẳng trong mối quan hệ, giữa các nhà lãnh đạo tiểu bang và liên bang.
Ông Peter Breadon nói, “Các tiểu bang cho rằng, chánh phủ liên bang nên gánh vác nhiều gánh nặng hơn. Các tiểu bang đã chi trả phần lớn chi phí phát sinh, cho các nhà thương công trong những năm gần đây, và đó không phải là điều mà chánh phủ liên bang đã cam kết, nhưng chánh phủ liên bang nhận thấy chi phí nhà thương tăng rất nhanh. Họ thấy những chi phí và sự lãng phí, có thể tránh được trong hệ thống, và họ lo lắng về việc phải gánh chịu mức tăng chi phí không ngừng, chiếm ngày càng nhiều ngân sách của họ”.
Ông Breadon nói rằng, để đối phó với dân số lão hóa và sự gia tăng các bịnh mãn tính, đất nước cần nhiều hơn chỉ là tiền bạc.
Theo ông, đất nước cần một chiến lược để đào tạo các chuyên gia y tế vùng nông thôn, một bước tiến hướng tới định giá hiệu quả, và một cách để chuyển dịch chăm sóc sức khỏe, ra khỏi các khoa quá tải và trở lại cộng đồng.
Ông nói rằng, thử thách thực sự là liệu Liên bang và các tiểu bang có thể xây dựng một hệ thống, không làm kiệt sức nhân viên, hoặc khiến bịnh nhân phải chờ đợi, ở các khoa cấp cứu hay không.
Thêm vào áp lực là hàng ngàn bịnh nhân cao tuổi trên khắp đất nước, đang phải nằm điều trị tại các nhà thương công, do thiếu giường bịnh dành cho người cao tuổi.
Ông Breadon cho biết, cuộc khủng hoảng này đã buộc các tiểu bang phải gánh chịu, chi phí cho những bịnh nhân bị mắc kẹt, những người đang xử dụng tới 10% tổng số ngày giường bịnh, trong khi chờ đợi hệ thống hỗ trợ của liên bang.
Ông Peter Breadon nói, “Quá nhiều bịnh nhân đã sẵn sàng xuất viện, nhưng lại bị mắc kẹt trong nhà thương, đôi khi hàng tuần hoặc nhiều tháng, vì họ không thể vào viện dưỡng lão, hoặc không nhận được sự hỗ trợ dành cho người khuyết tật, mà họ cần để xuất viện và về nhà. Và các tiểu bang đang thực sự lo lắng về điều này. Nó có thể chiếm tới 1/10 số ngày giường bịnh được xử dụng, cho những bịnh nhân bị mắc kẹt này. Điều này không tốt cho bịnh nhân, sức khỏe của họ, và tất nhiên, nó làm tắc nghẽn toàn bộ hệ thống nhà thương”.
Chủ tịch Hiệp hội Y khoa Úc, Tiến sĩ Danielle McMullen, cho rằng cần có một mô hình tài trợ chung, quy định mức đóng góp 45% của Liên bang, một mục tiêu mà chu kỳ 5 năm hiện tại, khó có thể đạt được.
Tiến sĩ Danielle McMullen nói, “Chúng tôi cho rằng Chánh phủ Liên bang cần giữ lời hứa trước đó, về việc tài trợ 45% hoạt động của các nhà thương công, và chúng tôi nghĩ rằng, điều đó nên được đẩy nhanh lên năm 2030. Người dân Úc không thể chờ đến năm 2035, nhưng Chánh phủ Liên bang chắc chắn cần phải giữ vững cam kết tài trợ 45% đó, và điều đó cũng có nghĩa là, các tiểu bang sẽ tiếp tục cần phải đóng góp thêm tiền. Chi phí cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe tiếp tục tăng, nhưng cả chánh phủ tiểu bang, vùng lãnh thổ và chánh phủ Liên bang, đều cần phải đóng góp phần công bằng của mình”.
Tiến sĩ McMullen lập luận rằng, cần có khoản đầu tư thêm lên đến 40 tỷ đô-la, để bảo đảm các nhà thương có thể đáp ứng, nhu cầu ngày càng tăng của dân số lão hóa.
Bà cho rằng con số này nên cao hơn, để tránh tình trạng quá tải xe cứu thương và danh sách chờ phẫu thuật nguy hiểm.
Thủ hiến Queensland là David Crisafulli, hoan nghênh sự hợp tác này, đồng thời cam kết sẽ tiếp tục tranh đấu cho mức tài trợ cao hơn, cần thiết để duy trì các nhà thương tiểu bang.
Thủ hiến David Crisafulli nói, “Nếu bạn hỏi tôi có muốn thấy nhiều hơn nữa hay không, tất nhiên rồi, và nếu bạn hỏi liệu chúng ta có đấu tranh cho nhiều hơn nữa trong tương lai hay không, chắc chắn rồi. Nhưng hôm nay chúng ta đã tiến một bước rất lớn, một bước tiến thực sự lớn, và một trong những điều Thủ tướng đã nói đến, là chăm sóc người cao tuổi, và đây không phải là điều mới xuất hiện trong hai phút gần đây, mà là một khoảng thời gian rất dài. Bây giờ chúng ta phải làm cho đúng. Ngay bây giờ ở Queensland, chúng ta có 1250 bịnh nhân đang phải sống trong cảnh túng thiếu, những người đáng được chăm sóc một cách tôn trọng, trong các viện dưỡng lão. Và điều đó thực sự quan trọng đối với chúng tôi, đó không phải là vấn đề tiền bạc, mà là vấn đề phẩm giá, và sự sẵn lòng hợp tác để giải quyết vấn đề đó, cùng với sự sẵn lòng của chánh phủ liên bang khi nói rằng, đây là một vấn đề quan trọng, kết hợp với khoản tài trợ tăng cường ngày hôm nay, cho thấy sự sẵn lòng làm việc cùng nhau”.
(Theo SBS News)










