NHỚ TÔ HỦ TÍU VÀ CHAI XÁ XỊ NGÀY XƯA…!

Đinh Trực

Nhớ lúc còn nhỏ mỗi lần bị âm ấm cái đầu dấu hiệu của bịnh, tôi thường được Ba mua cho tô hủ tíu cho giải cảm, còn ghé mua hai chai xá xị, tạt ngang tiệm thuốc Bắc Di Sanh Đường gần nhà mua thêm mấy viên Cà na, Xí muội ngậm cho dễ tiêu…?

Mà lạ lắm, ăn xong tô hủ tíu và uống hết chai Xá xị có hình cái đầu con Cọp hả cái miệng hay Phương Toàn hiệu con Nai là nghe trong người khoẻ liền…!

Đối với tôi, tô hủ tíu và chai xá xị ngày đó không phải muốn là được, chỉ thỉnh thoảng thôi, cho nên mỗi lần thèm làm là phải giả bộ bịnh…!

Sáng ngủ dậy, cố tình trễ để Ba gọi, tay rờ trán…

-Thôi… hôm nay nghỉ học đi con…!

Tôi nghe mà lòng khoái quá trong bụng, mắt ráng nhắm chặc, miệng cố gắng không mỉm cười cho giống bịnh thiệt…!

Thế là, sáng đó có ngay mấy thứ món như ý muốn, còn cả thêm mấy viên Cà na, Xí muội ở tiệm thuốc Bắc nữa.

Không biết do thèm được ăn hủ tíu hay sao…?

Đến lúc có tô trước mặt, hơi thơm nóng hổi bay lên là phấn khích lắm, vừa gắp đũa đưa vào miệng vừa lấy muỗng húp nước lèo… ngon ơi là ngon…!

Ôi…! Bao thứ chua của chanh, cay của tiêu, ngon của thịt, thơm ngọt của nước lèo… đều được cho vào bụng…!

Tôi chợt nhớ lời của Thầy dạy lớp Nhất có nói: “Con người sống trên đời phải trải qua và chấp nhận chua cay, đắng ngọt, thơm mặn, hiểu được giá trị của đời người…!”. Cuối cùng là gặm cục xí quách, gặm sạch tất cả, còn dùng chiếc đũa chọt vào lổ xương để hút tuỷ xương… nghe cái rột…!

Đã ơi là đã…!

“Xử” xong tô hủ tíu, vì no nên tôi phải “nghỉ giải lao” (pause à la mi-temps) theo cụm từ của ông Huyền Vũ tường thuật thường nói trong các trận đá banh tôi nghe trong radio…

Lấy chai Xá xị kê vào núp kéo cánh cửa của tủ garde manger, nạy nhẹ nhàng cái nắp, những giọt bọt nho nhỏ “Xê ô hai” ở đáy chai bay lên…, tôi ngụm thong thả vài phát…, rồi cái bao tử kêu lên: “Ợ…ợ..!” Thật là khoan khoái…!

Ngày nay, Coca-Cola, Pepsi, và bao nhãn hiệu nước ngọt khác tràn ngập khắp nơi, nên chai Xá xị con Cọp, Phương Toàn con Nai của những ngày xưa không còn nữa, chúng nó đã trở thành quá khứ.

Sao có những món ăn, thức uống, đồ nhâm nhi vụn dại của ngày xưa mà ngon đến nỗi cứ nhớ… nhớ hoài…!

Chai Xá xị con Cọp, tô hủ tíu được ăn thuở nào…!

Nó chỉ có ở một thời tuổi thơ ngắn ngủi, nhưng hương vị thơm ngon, nhất là có cái tình yêu thương của những người thân thương cùng chung một mái nhà, đã pha trộn gắn chặc vào đó, nên đã khiến những món ăn thức uống tuy đơn sơ cứ mãi theo mình cho đến lúc tóc bạc đầu…!

 

Đinh Trực

 

admin

Tôi tham gia đăng tin giúp đọc giả đọc được và tìm hiểu được nhiều thông tin hữu ích hơn.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của

0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận